Hành trình chuyển đổi từ xe xăng sang xe điện tại Trung Quốc

23
Trung Quốc
Giao thông trên một con đường ở Bắc Kinh, Trung Quốc.

Có thể nói Trung Quốc là quốc gia tiên phong và thành công nhất thế giới trong việc chuyển đổi từ xe máy xăng sang xe điện. Cuộc cách mạng này không chỉ là sự thay đổi về phương tiện mà còn là một chiến lược quy hoạch đô thị và bảo vệ môi trường toàn diện.

Cuối tháng 11/2025, tôi có chuyến đến 4 thành phố của Trung Quốc gồm: Bắc Kinh, Thượng Hải, Hàng Châu và Tô Châu. Mới đây tôi đã hỏi thêm thông tin và ngồi viết bài chia sẻ, biết đâu góp phần vào công cuộc chuyển đổi xe xăng sang xe điện của ta đang thực hiện.

Trung Quốc
Giao thông trên một con đường ở Bắc Kinh, Trung Quốc.

Từ máy bay di chuyển bằng đường ống vào khu nhà ga của sân bay quốc tế Đại Hưng (Bắc Kinh). Tôi quan sát thấy các chuyến bay đến đây, hành khách đều đi vào ga bằng đường ống chứ không phải xuống xe bus chở vào ga như ở ta. Sau đó tôi lên xe ô tô để về khách sạn ở Bắc Kinh, nhưng tôi không cảm thấy rét, mặc dù thời gian này là mùa đông giá rét, thời tiết ngoài trời nhiệt độ âm.

sân bay quốc tế Đại Hưng (Bắc Kinh)
Sân bay quốc tế Đại Hưng (Bắc Kinh).

Chỉ đến khi từ trên xe ô tô bước xuống để vào khách sạn, tôi mới thất rét cóng. Vội vàng lấy vali hành lí, tôi vào khách sạn thì bất ngờ là rất ấm. Sau khi nhận phòng, tôi di chuyển vào thang máy và đi lên phòng, không khí ấm bình thường. Ở trong phòng, tôi thấy ấm nên đã cởi hết áo lạnh, sau đó tôi đi tắm bình thường mà không thấy lạnh chút nào. Tắm xong tôi cũng chỉ mặc áo thun và quần đùi như ở Sài Gòn. Có nghĩa là ở sân bay, trong khu nhà ga hay trên ô tô và trong khách sạn không khí đều ấm.

Bắc Kinh, Trung Quốc
Một con đường ở Bắc Kinh, Trung Quốc.

Tôi tìm hiểu và được biết nhiều điều bất ngờ và hay ho ở Trung Quốc. Về nhiệt độ tôi vừa kể ở trên, đặc biệt là khu vực phía Bắc (từ sông Hoài và sông Tần Lĩnh trở ra), việc duy trì nhiệt độ ấm áp trong nhà giữa mùa đông rét đậm không chỉ là nhờ điều hòa mà là kết quả của một hệ thống hạ tầng và quy định cực kỳ bài bản.

Dưới đây là nội dung về hành trình, chính sách và thành quả của Trung Quốc tính đến năm 2026.

  1. Hệ thống sưởi ấm

Hệ thống sưởi trung tâm:

Đây là “đặc sản” của các tỉnh phía Bắc Trung Quốc. Chính phủ vận hành một hệ thống sưởi quy mô lớn cho toàn thành phố.

  • Cơ chế: Các nhà máy nhiệt điện hoặc trạm cung cấp nhiệt sẽ đun nóng nước hoặc tạo ra hơi nước, sau đó dẫn qua mạng lưới đường ống khổng lồ chạy ngầm dưới lòng đất đến từng tòa nhà, khách sạn và trung tâm thương mại.
  • Thời gian: Hệ thống này thường được bật cố định từ giữa tháng 11 đến tháng 3 năm sau.
  • Kết quả: Nhiệt độ trong phòng luôn duy trì ổn định ở mức 18°C – 24°C, bất kể bên ngoài có thể xuống dưới -20°C.

    Thời tiết ngoài trời ở Bắc Kinh rất rét.

Tiêu chuẩn xây dựng và cách nhiệt cực tốt

Các tòa nhà hiện đại tại Trung Quốc (đặc biệt là khách sạn và Trung tâm thương mại) được thiết kế để giữ nhiệt tối đa.

  • Tường dày và đa lớp: Họ sử dụng vật liệu cách nhiệt chuyên dụng (như bông thủy tinh hoặc xốp chống cháy) kẹp giữa các lớp gạch/bê tông.
  • Cửa kính hút chân không: Các khách sạn thường dùng kính 2 hoặc 3 lớp, giữa các lớp là khí trơ hoặc chân không để ngăn nhiệt thất thoát ra ngoài.
  • Cửa ngăn gió: Tại lối ra vào các TTTM, hệ thống quạt gió công suất lớn thổi từ trên xuống. Đây là “bức tường không khí” giúp ngăn khí lạnh bên ngoài ùa vào khi có người mở cửa.

Hệ thống HVAC thông minh (Sưởi ấm, Thông gió và Điều hòa)

Khác với sưởi ấm gia đình, các khách sạn và TTTM sử dụng hệ thống HVAC trung tâm. Hệ thống này không chỉ sưởi ấm mà còn liên tục lọc và luân chuyển không khí để tránh cảm giác bí bách. Các cảm biến nhiệt độ được lắp đặt khắp nơi để tự động điều chỉnh công suất, đảm bảo không có “điểm lạnh” trong tòa nhà.

Quy định nghiêm ngặt về dịch vụ

Tại Trung Quốc, tiêu chuẩn sao của khách sạn và xếp hạng TTTM gắn liền với trải nghiệm khách hàng. Nếu một khách sạn cao cấp để khách bị lạnh, đó là lỗi dịch vụ nghiêm trọng.

Các TTTM cũng hiểu rằng: Khách hàng chỉ có thể thoải mái mua sắm và ăn uống lâu hơn nếu họ có thể cởi bỏ áo khoác dày và đi lại nhẹ nhàng trong nhà.

* Một điều thú vị là nếu bạn đi xuống miền Nam Trung Quốc (như Thượng Hải, Hàng Châu hay Quảng Châu), bạn có thể cảm thấy lạnh hơn trong nhà so với phương Bắc. Lý do là vì miền Nam không nằm trong vùng có hệ thống sưởi trung tâm bắt buộc của chính phủ, các tòa nhà chủ yếu dùng điều hòa hai chiều nên hơi ấm thường không “đã” và đều bằng hệ thống sưởi nước nóng ở phía Bắc.

  1. Hệ thống giao thông

Đó là bất ngờ về không khí, còn bất ngờ tiếp theo là hệ thống giao thông ở đây. Hệ thống giao thông tại các thành phố lớn của Trung Quốc (như Bắc Kinh, Thượng Hải, Thâm Quyến, Quảng Châu…) hiện được xem là một trong những mạng lưới hiện đại và hiệu quả nhất thế giới.

Người dân và du khách xuống lòng đất để đi Metro.
Người dân và du khách xuống lòng đất để đi Metro.

Đường sắt đô thị (Metro) là “xương sống”

Tàu điện ngầm là phương tiện di chuyển quan trọng nhất, giúp giải tỏa áp lực cho mặt đất.

  • Quy mô khổng lồ: Trung Quốc có hơn 35 thành phố vận hành Metro với tổng chiều dài hàng ngàn km. Riêng Bắc Kinh và Thượng Hải thường xuyên dẫn đầu thế giới về độ phủ và lưu lượng khách (mỗi thành phố đạt khoảng 10 triệu lượt/ngày).
  • Công nghệ: Các tuyến Metro mới vận hành hoàn toàn tự động (không người lái) và tích hợp thanh toán qua khuôn mặt (FaceID) hoặc mã QR trên điện thoại.

Điện hóa giao thông công cộng

Trung Quốc đi đầu trong việc loại bỏ phương tiện chạy bằng nhiên liệu hóa thạch trong đô thị:

Xe buýt điện ở Trung Quốc.
  • Xe buýt điện: Các thành phố lớn như Thâm Quyến đã điện hóa 100% đội xe buýt từ sớm. Xe chạy êm, không khí thải và được quản lý lộ trình bằng AI.
  • Taxi và Robotaxi: Phần lớn taxi truyền thống đã chuyển sang xe điện. Đặc biệt, năm 2026 chứng kiến sự bùng nổ của Robotaxi (taxi tự lái) tại các khu vực thí điểm lớn, cho phép người dân đặt xe qua app mà không cần tài xế.

Quy hoạch đa tầng và giao thông thông minh (Smart Traffic)

Để đối phó với nạn tắc đường, Trung Quốc áp dụng công nghệ vào quản lý:

  • “Bộ não đô thị” (City Brain): Hệ thống AI điều phối đèn giao thông dựa trên lưu lượng xe thực tế theo thời gian thực, giúp giảm tỷ lệ kẹt xe đáng kể.
  • Cầu vượt đa tầng: Trùng Khánh là ví dụ điển hình với những nút giao thông 5 tầng, cao hàng chục mét để tối ưu hóa không gian eo hẹp của đô thị.
  • Vành đai cao tốc: Các thành phố thường có từ 5 đến 7 đường vành đai bao quanh để điều hướng xe đi liên tỉnh không phải xuyên qua tâm thành phố.

Giải pháp “Dặm cuối” (Last-mile)

Sự kết nối giữa trạm tàu điện đến nhà hoặc nơi làm việc được giải quyết triệt để:

  • Xe đạp chia sẻ (Shared Bikes): Những hàng dài xe đạp (Meituan, HelloBike) xuất hiện ở mọi ngõ ngách. Người dân chỉ cần quét mã QR để sử dụng với chi phí cực rẻ.
  • Vỉa hè rộng rãi: Quy hoạch đô thị mới ưu tiên không gian đi bộ và làn đường riêng cho xe đạp/xe máy điện, tách biệt hoàn toàn với làn ô tô.

    Xe đạp dịch vụ ở bên đường tại Bắc Kinh.
    Xe đạp dịch vụ ở bên đường tại Bắc Kinh.

Kết nối liên vùng (siêu đô thị)

Hệ thống giao thông nội đô kết nối chặt chẽ với hệ thống quốc gia:

  • Đường sắt cao tốc (HSR): Các nhà ga cao tốc thường được tích hợp thẳng vào trạm Metro hoặc sân bay, tạo thành các nút giao thông đa phương thức (Hub). Người dân có thể sống ở thành phố này và đi làm ở thành phố khác cách đó 100km chỉ trong 30 – 40 phút.

    Người dân và du khách chờ tàu cao tốc đến để lên tàu.
    Người dân và du khách chờ tàu cao tốc đến để lên tàu.

Có thể thấy, hệ thống giao thông Trung Quốc là sự kết hợp giữa Tốc độ – Công nghệ số – Bảo vệ môi trường. Sự chuyển dịch sang “MaaS” (Giao thông như một dịch vụ) giúp người dân có thể di chuyển khắp thành phố mà không cần sở hữu ô tô cá nhân. Tôi đi từ Bắc Kinh đến Thượng Hải khoảng 1.300 km chỉ mất hơn 4 tiếng đồng hồ.

  1. Lộ trình chuyển đổi sang xe điện kèm quy hoạch hạ tầng

– Lộ trình chuyển đổi: Từ “Cấm đoán” đến “Thay thế”

Việc hạn chế xe máy xăng tại Trung Quốc không diễn ra đồng loạt mà bắt đầu từ các đô thị lớn theo hình thức cuốn chiếu:

  • Giai đoạn bắt đầu (thập niên 1990 – 2000): Các thành phố như Bắc Kinh, Thượng Hải và đặc biệt là Quảng Châu (từ năm 1996) bắt đầu hạn chế xe máy ở một số tuyến đường trung tâm. Đến năm 2007, Quảng Châu chính thức cấm toàn bộ xe máy xăng.
  • Phản ứng của người dân: Ban đầu, sự phản đối diễn ra gay gắt. Người dân cảm thấy bất tiện vì xe máy điện thời đó có công nghệ pin kém, quãng đường di chuyển ngắn và tốc độ chậm. Nhiều người lo ngại về sinh kế, đặc biệt là những người giao hàng và lao động thu nhập thấp.
  • Mô hình Nam Ninh (The Nanning Model): Thay vì chỉ cấm, thành phố Nam Ninh đã tiên phong phối hợp chính sách hỗ trợ: trợ giá “đổi cũ lấy mới”, lắp trạm sạc dày đặc và mở rộng làn đường riêng. Kết quả là xe điện trở thành lựa chọn rẻ hơn xe xăng gấp 10 lần, giúp người dân tự nguyện chuyển đổi.

    Làm dành cho xe máy điện trong cùng.
    Làm dành cho xe máy điện trong cùng.

– Quy hoạch hạ tầng: Làn đường và bãi đỗ

Trung Quốc đã thực hiện nguyên tắc: “Có đường để đi, có chỗ để đỗ, có điện để sạc”.

Hệ thống phân làn

  • Làn đường riêng: Hầu hết các trục đường chính tại các thành phố lớn đều có dải phân cách cứng hoặc vạch kẻ riêng biệt cho xe thô sơ (xe đạp điện, xe máy điện).
  • Quản lý thông minh: Tại các thành phố như Thâm Quyến, hệ thống camera AI nhận diện biển số điện tử được lắp đặt để xử phạt các xe điện đi sai làn hoặc không đội mũ bảo hiểm.

    Nơi để xe đạp/xe đạp điện tại Bắc Kinh.
    Nơi để xe đạp/xe đạp điện tại Bắc Kinh. Còn xe ô tô biển số màu xanh lá cây là xe điện

Quy định về đỗ xe và phí gửi xe

  • Khu vực đỗ xe: Các bãi đỗ xe điện được quy hoạch tại vỉa hè rộng, gần cầu vượt, gần bến tàu điện, bến xe bus hoặc các góc phố xanh. Nhiều nơi đã lắp đặt các trạm sạc thông minh và hệ thống phòng cháy chữa cháy tự động.
  • Miễn phí gửi xe: Đa phần việc đỗ xe điện tại các khu vực công cộng hoặc trung tâm thương mại là miễn phí hoặc có mức phí rất thấp để khuyến khích sử dụng.

    Nơi để xe máy trên vỉa hè được kẻ vạch.
    Nơi để xe máy trên vỉa hè được kẻ vạch.

+ Trả phí: Tại các nút giao thông trọng điểm (ga tàu điện ngầm), một số bãi đỗ xe có rào chắn và người trông coi sẽ thu phí nhỏ (vài Nhân dân tệ) để đảm bảo an ninh và tránh tình trạng để xe quá lâu, chủ yếu lấy phí xe ô tô, còn xe đạp điện hiếm khi thấy thu phí. Mình quan sát nhiều điểm để xe máy và xe đạp điện không có ai trông coi, người dân đến để vào vị trí trong khu kẻ vạch quy định, có một số người khoá xe, còn lại hầu hết không ai khoá. Mình hỏi thì anh hướng dẫn đoàn tên Quang cho biết ở đây không có trộm cắp, camera khắp nơi và phạt tù rất nặng với tội trộm cắp tài sản. Với lại xe điện rất rẻ, ai cũng có thể mua nên lấy trộm cũng không để làm gì mà còn bị tù, ‘cho thì lấy’ (cười vui), chứ bán thì không ai mua xe điện cũ, vì không có giấy tờ nghi xe ăn cắp, mà mua đồ ăn cắp bị đi tù…

+ Công nghệ Geo-fencing: Với xe điện chia sẻ (như Meituan, HelloBike), người dùng phải đỗ đúng ô quy định mới có thể dừng tính phí trên app.

Nơi để xe máy điện được kẻ vạch, điều này ở nhiều nước như Thái Lan, Malaysia... đều đã làm từ lâu.
Nơi để xe máy điện được kẻ vạch, điều này ở nhiều nước như Thái Lan, Malaysia… đều đã làm từ lâu.

– Chính sách ưu đãi xe ô tô điện (NEV) năm 2026

Tính đến năm 2026, Trung Quốc đã chuyển từ giai đoạn “kích cầu bằng tiền mặt” sang “nâng cao chất lượng”.

  • Ưu đãi thuế: Từ 1/1/2026, chính sách miễn 100% thuế mua xe ô tô điện đã chuyển sang giảm 50% (mức trần tối đa khoảng 15.000 Nhân dân tệ ~ 50 triệu VNĐ) để thúc đẩy cạnh tranh về giá trị thực.
  • Đăng ký xe: Tại các thành phố nghẹt thở vì tắc đường như Bắc Kinh, việc bốc thăm biển số xe ô tô xăng cực kỳ khó khăn. Tuy nhiên, xe ô tô điện được ưu tiên cấp biển số ngay lập tức hoặc có hạn ngạch riêng dễ dàng hơn rất nhiều.
  • Yêu cầu kỹ thuật: Khi kiểm định, chỉ những xe có quãng đường di chuyển thuần điện trên 100km và đạt tiêu chuẩn hiệu suất năng lượng mới được hưởng ưu đãi.

    Nơi để xe máy điện công cộng tại bến tàu điện ngầm, không ai giữ xe và thu tiền như ở ta.
    Nơi để xe máy điện công cộng tại bến tàu điện ngầm, không ai giữ xe và thu tiền như ở ta.

– Hệ thống phương tiện công cộng và “Mắt xích cuối cùng”

Sự thành công của việc bỏ xe máy xăng nằm ở chỗ người dân có phương án thay thế hoàn hảo:

  • Tàu điện ngầm và Xe buýt điện: Trung Quốc sở hữu mạng lưới tàu điện ngầm lớn nhất thế giới và các đội xe buýt đã điện hóa gần như 100% (như Thâm Quyến).
  • Giải pháp dặm cuối (Last mile): Hệ thống xe đạp điện, xe đạp chia sẻ dày đặc tại các cổng ga tàu giúp người dân di chuyển từ trạm phương tiện công cộng về nhà một cách dễ dàng với chi phí cực rẻ.
  • MaaS (Mobility as a Service): Các ứng dụng tích hợp (như Baidu Maps) cho phép người dân lập kế hoạch hành trình kết hợp cả tàu điện, xe buýt và xe đạp điện trên cùng một nền tảng thanh toán.

    Xe buýt và taxi đều đã chuyển sang xe điện.
    Xe buýt và taxi đều đã chuyển sang xe điện.

– Kết quả đạt được đến nay

  • Môi trường: Nồng độ bụi mịn PM2.5 tại các đô thị lớn giảm rõ rệt. Tiếng ồn đô thị được cải thiện đáng kể do xe điện vận hành êm ái.
  • Kinh tế: Trung Quốc trở thành “công xưởng” xe điện của thế giới, làm chủ hoàn toàn chuỗi cung ứng từ pin đến phần mềm.
  • Xã hội: Hình thành thói quen di chuyển xanh. Xe máy điện không còn bị coi là phương tiện “nhà nghèo” mà là một phần của lối sống hiện đại, tiện lợi.

– Rác thải pin và an toàn cháy nổ

Mặc dù thành công, Trung Quốc hiện đang đối mặt với thách thức mới là quản lý rác thải pin và an toàn cháy nổ tại các khu chung cư cũ, dẫn đến các quy định nghiêm ngặt hơn về việc không được mang pin vào nhà từ năm 2024 – 2025. Họ đưa ra các quy định:

+ Cấm mang pin vào nhà

Lý do lớn nhất cấm mang pin vào nhà là an toàn cháy nổ. Trong các khu chung cư cũ, hệ thống điện không đáp ứng được việc sạc đồng loạt và nhiều vụ cháy thương tâm đã xảy ra do pin xe điện kém chất lượng phát nổ trong không gian kín (thường là khi sạc qua đêm trong nhà hoặc hành lang).

  • Quy định nghiêm ngặt: Bắt đầu từ năm 2024, nhiều thành phố lớn (như Thượng Hải, Bắc Kinh) đã ban hành lệnh cấm tuyệt đối việc mang xe đạp điện hoặc pin rời vào thang máy và căn hộ.
  • Chế tài: Lắp đặt camera AI trong thang máy chung cư để tự động dừng cửa hoặc báo động nếu phát hiện có xe điện đi vào. Người vi phạm có thể bị phạt từ 200 – 500 Nhân dân tệ.

    Khu vực ngoại ô họ cũng quy hoạch đường và lề đường, có nơi để xe máy điện.
    Khu vực ngoại ô họ làm lề đường rộng, có nơi để xe máy điện.

+ Giải pháp thay thế: “Sạc ngoài – Đổi nhanh”

Để người dân vẫn có thể dùng xe điện mà không cần mang pin vào nhà, Trung Quốc đã triển khai:

  • Trạm sạc công cộng dày đặc: Lắp đặt các trụ sạc thông minh tại bãi xe tập trung của chung cư, có hệ thống tự ngắt và dập lửa tự động.
  • Tủ đổi pin: Giống như tủ giữ đồ thông minh, người dân chỉ cần mang viên pin hết điện đến, quét mã và đổi lấy một viên pin đã sạc đầy trong 30 giây. Điều này tách rời việc sạc pin ra khỏi không gian sống của người dân.
  • Tiêu chuẩn “Không cháy, không nổ”: Bộ tiêu chuẩn quốc gia mới bắt buộc tất cả pin xe điện sản xuất mới phải vượt qua bài kiểm tra va chạm đáy và đoản mạch mà không được phép phát hỏa.

+ Giải pháp quản lý rác thải pin

Trung Quốc đang bước vào giai đoạn cao điểm thải loại pin từ làn sóng xe điện đầu tiên. Giải pháp họ đưa ra là “Quản lý vòng đời khép kín”:

  • Mã định danh pin (Digital ID): Mỗi bộ pin được gán một “căn cước công dân” kỹ thuật số (theo tiêu chuẩn GB/T 34014) để theo dõi từ lúc sản xuất đến khi vào nhà máy tái chế.
  • Cấm tự ý tháo rời: Từ tháng 1/4/2026, quy định mới bắt buộc khi tiêu hủy xe điện, pin phải đi kèm theo xe. Người dân hoặc các cơ sở nhỏ lẻ không được tự ý tháo pin để bán rời, ai mua pin rời không có hoá đơn, nếu kiểm tra phát hiện phạt rất nặng.
  • Hệ thống thu hồi tài nguyên: Khuyến khích mô hình “Sử dụng bậc thang” (Second life). Những viên pin ô tô điện cũ không còn đủ hiệu năng chạy xe sẽ được chuyển mục đích làm bộ lưu trữ năng lượng cho trạm viễn thông hoặc đèn đường trước khi đem đi nghiền nát để thu hồi kim loại quý (Liti, Coban, Niken).
  1. Kết quả thực tế đến nay
  • Giảm thiểu tai nạn: Tỷ lệ cháy nổ liên quan đến xe điện tại các khu dân cư giảm đáng kể, tại các thành phố áp dụng AI giám sát thang máy.
  • Công nghiệp tái chế bùng nổ: Trung Quốc hiện kiểm soát hơn 60% năng lực tái chế pin toàn cầu, biến rác thải thành nguồn nguyên liệu chiến lược để giảm phụ thuộc vào nhập khẩu quặng.
Ở Hàng Châu nhiều con đường rợp bóng mát của cây Ngô đồng, lề đường rộng.
Ở Hàng Châu nhiều con đường rợp bóng mát của cây Ngô đồng, lề đường rộng.

Có thể thấy, Trung Quốc không chỉ “cấm” mà họ dùng công nghệ (AI, trạm sạc tập trung) và luật pháp (tiêu chuẩn kỹ thuật, mã định danh) để ép thị trường phải trở nên an toàn và bền vững hơn.

Có những điều chúng ta không thích ông bạn hàng xóm này, nhưng phải công nhận là ở họ có những điều phát triển vượt bậc mà chúng ta nên học, nhất là cách chuyển đổi sang xe điện. Môi trường ở những nơi mình đến từ trung tâm thành phố để vùng ngoại ô của Trung Quốc thì cực sạch, hệ thống giao thông thuận tiện vô cùng. Bạn hãy đi qua láng giềng một chuyến để trực tiếp thấy họ phát triển cỡ nào nhé.

Mình sẽ có bài viết cụ thể chia sẻ về công tác bảo vệ môi trường của Trung Quốc và công tác quy hoạch đô thị của họ. Nếu bạn muốn đọc thì hãy bình luận là tôi muốn đọc.

Xem thêm: